Saturday, September 26, 2015

Giờ Cuối - Giờ Bắt Đầu

***

Mỗi lần đến thăm chú Tài ra về, câu hỏi đầu tiên đến trong đầu tôi vẫn luôn là "Tại sao Chúa bắt chú Tài tui sống lâu dữ thần vậy?"  Dỉ nhiên rồi, con người chúng ta luôn thắc mắc và có khuynh hướng trách móc những điều Thượng Đế làm…

Và rồi từng ngày trôi qua, càng đến thăm chú Tài, tôi càng hiểu ra thêm… nhưng mãi đến giờ phút cuối cùng thì dường như tôi mới nhìn thấy rõ nguyên cả cái "kế hoạch" và ý nghĩa trong những gì Chúa làm.
 *

Tối hôm qua, tức tối thứ Năm, ngày 24 tháng 9, 2015, khi nhận được điện thoại của một người bạn thân của chú Tài (cô Loan ở Houston) báo chú Tài nhập viện… thì tôi đang ăn tối ở cách nhà khoảng một tiếng, có nghĩa cũng cách chỗ chú Tài khoảng một tiếng vì nhà tôi ở cách khu điều dưỡng chú Tài ở khoảng 5, 7 phút lái xe. Sau khi ăn tối xong, tôi phải ghé chợ mua một vài thứ quà để ba tôi mang về VN cho các cháu. Khi "chạy" đến nhà thương chú Tài nằm thì đã 10:30 tối. Cửa vào khu cấp cứu thì mở nhưng cửa đi lên thăm bệnh nhân thì đã khóa. Tôi không bỏ cuộc. Tôi không muốn hẹn sang ngày mai những gì có thể làm trong ngày hôm nay, nhất là tình trạng của chú Tài không mấy khả quan. Tôi đi tìm người bảo vệ an ninh để nhờ mở cửa. Khi đi vào trong thì dỉ nhiên mọi thứ vắng vẻ, yên ắng... chỉ có y tá trực. Tôi đi lên lầu bốn và vào phòng chú Tài. Nhìn thấy chú Tài, tôi bắt đầu khóc... Lồng phổi chú xẹp xuống như không còn gì trong ấy. Chú gồng thở một cách khó khăn... Nhìn thấy cảnh đó, tôi biết giờ chú Tài đã đến... Thế rồi tôi cứ cầm tay chú Tài và chỉ khóc... Thân xác chìm sâu trong một giấc ngủ không có cách chi đánh thức làm cho tôi có cảm giác hồn chú Tài lúc đó chắc đã rời khỏi xác. Nhưng tôi cũng cùng lúc cảm giác chú Tài vẫn còn quanh quẩn đâu đây. Chú chưa thể đi đâu được vì tôi chưa nói lời tạm biệt chú Tài của tui...

 

Trong những giây phút có vẻ trôi qua nhanh khủng khiếp đó, tôi nhớ lại những lần mình nói chuyện với những người thân sắp "ra đi": Bà nội, ông ngoại… Bao nhiêu tâm tư trong lòng cứ tranh nhau đòi tuôn trào ra ngoài, đòi được phát thành tiếng, đòi được nói ra hết cho hả hê… vì sợ người sắp ra đi sắp không còn có thể nghe hoặc sau đó sẽ khó mà còn dịp khác để nghe...

*
Ba năm trước, chú Tài và tôi là hai người xa lạ. Rồi, bây giờ nghĩ lại, quả đúng không phải tình cờ mà tôi được biết chú Tài. Chẳng có chuyện gì trên đời này là tình cờ… Tôi có thói quen thích ráp từng mãnh nhỏ trong cuộc sống hàng ngày lại với nhau để nhìn thấy sự sắp xếp mầu nhiệm của Thượng Đế.  Và các câu chuyện của chú cháu cùng họ Đỗ của chú cháu tôi ra đời từ đó.

*
Khi tôi đang khóc thì tự nhiên lại cảm giác như chú Tài đang ngạo tôi, "Nhỏ KV này, mỗi lần qua thăm chú Tài luôn cười toe, luôn trông có vẻ là một người mạnh mẽ, dù cái bà lão hàng xóm phòng chú có khi la hét rất là kinh khủng, nhỏ vẫn có vẻ bình thản và không sợ gì hết… Vậy mà bây giờ đang khóc hu hu…" Nghe tới đó, hình dung ra cái mặt đang cười của chú Tài, tôi ngừng khóc. Tôi cố gắng "vận động" hết tất cả các huyệt mạch mạnh mẽ trong người để ngừng khóc. Và cuối cùng tôi đã có thể nói, "Chú Tài ơi, nếu giờ của chú Tài đã đến, cháu chỉ cầu xin Thiên Chúa đưa chú Tài đi sớm, và ra đi trong bình an, ra đi trong muôn ngàn yêu thương của gia đình và bạn bè khắp nơi. Chú Tài luôn là người mạnh mẽ. Chú Tài không sợ gì hết. Chú Tài hãy sẵn sàng nha. Cháu đã sẵn sàng và chấp nhận sự ra đi của chú Tài."

Tôi đã nói như thế nhưng có lẽ chú Tài đã nói cho tôi nghe…

Cô y tá trực đến lượt kiểm tra phòng chú Tài. Cô đi vô và có vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi đứng thù lù ở đó, vào cái giờ đó… Thấy trên mặt tôi có nước mắt còn ướt, chắc cô trấn an tôi không phải là… ma!

Cô hỏi thăm tôi có OK không? Và không ngần ngại, cô sẵn trớn hỏi luôn: "Are you his daughter?" Tôi phải trả lời sao ta? Cháu phải trả lời sao hở chú Tài?

Trong câu chuyện ngắn chú Tài viết cho cháu (về cháu) trước khi chết, có phải chú Tài nói cháu là "cô cháu nuôi cùng họ của tôi"?

--- Chuyện chú Tài viết ngày Chủ Nhật 20 tháng 9, nhân ngày SN của tui --- (Bây giờ tôi đâm thắc mắc, không biết khi viết, chú Tài có biết ngày đó là ngày SN của tôi?)

     Những Điều Kỳ Lạ Của Khánh Vân
    
 Tôi đang dán hai con mắt vô cái Ti Vi để coi trận College Football thì điện thoại reo. Tôi ngậm chiếc đũa thần ấn vào cái nút speaker thì nghe bên kia đầu dây. 
"Hi chú Tài , chú đang làm gì đó?"
 Đang mê man nên tôi khề khà trả lời
"Chú đang làm huấn luyện viên cho hai đội Football của đại học"
Khánh Vân tiếp tục nói ,
"Ở ngoài trời nắng đẹp quá! Chú Tài có muốn ra ngoài ngồi không?"
Tôi lại thủng thẳng trả lời
"Chú mà đi ra ngoài thì lấy ai điều khiển trận Football đây!"
Cô cháu nuôi cùng họ của tôi cười hihihi...
"Chút nữa cháu chạy qua thăm chú Tài nha"
Khoảng 5' sau thì Khánh Vân đứng ngay cánh cửa cái
"Hi chú Tài, chú Tài đang ngự long sàn hả ?"
Tôi trả lời,
"Mấy em Mỹ nữ chưa cho Dzua đến ngai vàng thì làm sao chú leo lên ngồi được đây khakhakha..."
Thế rồi Khánh Vân mở hộp nho... Ôi chu choa ơi , nho to thiệt là to. Tôi mới nói :
"Cháu đem cỡ này làm sao mà chú nuốt cho hết"
Rồi hai chú cháu tình tang nói chuyện không đầu không đuôi, chỉ nghe tiếng cười là cũng đã đủ rồi.
Đúng 4 giờ thì Mỹ nữ đi vào phòng. Khánh Vân hiểu ý..
"Thôi cháu đi về nha. Bữa khác cháu sẽ qua thăm chú Tài lại nha"
Trước khi đi còn ngó lại cười hềhềh
"Bái bai chú Tài"
Sau khi cô cháu của tôi rời khỏi cánh cửa cái thì trong đầu tôi cũng ngạc nhiên với mấy câu của Khánh Vân đã để lại
"Lúc cháu CHẠY qua"
"Thôi cháu Đi về"
"Rồi lại BÁI...mới chịu BAI"

Tôi cứ thắc mắc cả tuần nay mới biết hy vọng cô cháu của tôi trả lời giùm những chữ KỲ LẠ này Ý... khoan đã ...chưa hết. Khánh Vân ơi "Chú Tài chỉ có một mà sao Khánh Vân lại nói "HAI CHÚ TÀI".

Đỗ Hữu Tài
( 20/09/15 )

--- Đọc xong chuyện của chú Tài, tôi trả lời ngay ngày hôm sau, thứ Hai, 21 tháng 9 (Sent: Mon, Sep 21, 2015 9:35 am) ---

Chào chú Tài,
Chào cả nhà thương Tài tui...

Hừm! Chú Tài bữa nay cạnh tranh dziết chiện ngắn dzới cọp KV nữa nha! Chú Tài gan quá! :)

Cháu không biết làm thơ, chỉ biết viết chuyện ngắn thôi... Bây giờ, coi bộ có nguy cơ mất job, chỉ còn nước đi húp cháo thôi. Hihi

Cháu trả lời các điều "kỳ lạ" nè... :)

Khi cháu gọi phone cho chú Tài vì cháu đang trên xe nên nói "cháu chạy qua thăm chú Tài nha."
Khi đến nơi thì cháu phải đi bộ từ chỗ đậu xe vô phòng chú Tài, đúng không? Khi ra về thì cũng phải đi bộ ra, thành ra xin phép chú Tài cháu đi dzìa nha là vậy. Có nghĩa phải "Đi" ra parking rồi mới "Chạy"... hihi

Chuyện của chú Tài thiếu một câu khúc cuối rồi nha.

Khi bái bai chú Tài, cháu có nói, "Thương chú Tài nhiều nha, bữa khác cháu lại chạy qua nha..."

Câu đó còn kỳ lạ dữ nữa... hihi
Chúc cả nhà thương Tài Tui lúc nào cũng thiệt vui.
KV

--- Sau khi đọc trả lời của tôi về những điều kỳ lạ… chắc chú Tài vui vì chú trả lời lại như vầy: (Sent: Sep 21 at 1:34 PM) ---

     :)) KV
     Chu Tai tui
     Tai Do

Khoảng một tiếng sau khi chú Tài viết email đó thì chú Tài reng điện thoại tôi nhưng tôi kẹt họp không bắt điện thoại được. Sau đó, cứ liên tục bận nên không gọi lại chú Tài…

 

… cho đến khi... nhận được điện thoại báo tin của cô Loan thì mới biết trong ngày thứ Hai, 21 tháng 9, chú Tài đã bắt đầu ho nhiều, bị kẹt đờm, khó thở, và sáng ngày hôm sau là thứ Ba, 22 tháng 9 thì chú Tài nhập viện. Khi tôi vào thăm chú Tài, tối thứ Năm, thì chú Tài đã nằm viện được hai ngày.

Tôi chuyện trò một chốc với cô y tá thì cô ta đi ra để tôi được một mình với chú Tài. Tôi cố gắng ghi lại hết tất cả các hình ảnh về chú Tài vào đầu trước khi ra về…


Về đến nhà, tôi viết thư vào văn phòng xin nghỉ hôm nay, thứ Sáu, vì tôi muốn trở lại bệnh viện sáng nay...

Sáng trở vô, y tá đã cho chú Tài vào áo nhựa trắng. Trong lòng tôi thì mừng cho chú Tài đã cuối cùng kết thúc hợp đồng dài hạn với Chúa, nhưng mắt sao nước cứ tuôn trào…

Tôi cứ đứng đó, nhìn chú Tài nằm trong áo nhựa, dây kéo khóa kín… và khóc sướt mướt. Đang khóc, tôi lại nghe như chú Tài đang bảo mình, "Chú Tài OK. KV đừng buồn." 

Chú cháu tôi thường tự phong chức là thiên thần hộ mệnh của nhau… Tôi có là thiên thần của chú Tài không thì khó mà biết. Nhưng chú Tài đã luôn là thiên thần của tôi vì chú luôn luôn có mặt và giúp tôi mạnh mẽ khi tôi cần.

Không ngờ câu tôi nói "Cháu bái bai chú Tài nha. Thương chú Tài nhiều nha. Vài bữa cháu sẽ lại chạy qua thăm chú Tài nha" tuần trước lại là những câu nói cuối cùng tôi nói với chú khi chú còn tỉnh... và coi như đó cũng là những lời "tạm" biệt...

Chú Tài ra đi lúc 9:37 sáng thứ Sáu, ngày 25 tháng 9, 2015.

Thật ra, tôi đã luôn cầu xin Chúa cho chú Tài mau được kết thúc kiếp sống nhiều thử thách này… và sẽ có được một kiếp sống mới vô cùng hạnh phúc và tốt đẹp bù đắp cho những thử thách chú Tài đã trải qua.  Và rồi cứ thấy chú Tài đau, thấy y-tá rinh chú lên xuống giường mỗi ngày hai ba bận… có khi tôi đã trách Chúa sao lâu nghe lời cầu xin của tôi quá… Nhưng rồi khi được đáp lời, có nghĩa phải đối diện với sự chia ly, lòng người ta lại tiếc thương, mâu thuẫn… buồn vui cười khóc lẫn lộn…

Những người ở bệnh viện chuyên làm việc an ủi thân nhân của những người qua đời... xuất hiện và an ủi, vỗ về tôi. Sau đó không có cách chi tìm lại được họ. Y tá vào mở áo nhựa cho tôi nhìn thấy chú Tài lần cuối.

Tôi bỗng dưng cảm thấy thật sự sẵn sàng. Tôi cứ lập đi lập lại, "Chú Tài đi bình yên nha, chú Tài. Cảm ơn chú Tài đã là thiên thần của cháu. Bất cứ nơi đâu chú Tài sẽ tới, chú cháu mình chắc chắn sẽ nhớ nhau."

Và họ đưa xác chú Tài đi…
*

Trên đường lái xe về, tôi chợt nhớ đến một người bà con họ hàng với chú Tài ở Maryland mà chú Tài đã cho tôi số điện thoại 3 năm trước. Tôi gọi cho chị ấy báo tin. Nghe tôi nói xong, chị ta hỏi lại, "Ý em nói là má anh Tài mới chết phải không? Bác chết lúc 2 giờ sáng giờ mình."
Nghe tới đó, tôi hoảng hồn… "Trời đất, vậy là bà cũng vừa mất?"
Bà đã ngoài 80. Hồi đầu năm, bà bị tai biến và sụi một bên người…

Thế là chú Tài cuối cùng đã gặp được mẹ chú. Chú luôn nhắc đến mẹ chú. Đó luôn là một trăn trở lớn trong lòng chú Tài.  Bởi vì chỉ vừa đến Mỹ thì chú đổ bệnh, nên hơn ba mươi năm qua chú chẳng lo giúp gì được mẹ ở quê nhà. Và hai mẹ con cứ thương nhớ, khắt khoải nhau...

Chẳng phải lại có bàn tay của Thượng Đế trong sự "hội ngộ" của hai mẹ con chú Tài còn gì?  Quả thật đời sống luôn luôn nhiệm mầu. Mọi biến cố và sự việc trong đời sống của chúng ta luôn có một ý nghĩa riêng của nó.

Tôi chỉ là một cá nhân nhỏ bé trong vô vàn bạn bè khắp nơi mà chú Tài đã chạm vào tim họ. Chú Tài đã giúp chúng ta trân quý sự sống hơn, biết yêu thương, chia sẻ với nhau hơn. Chú Tài đã là một thiên thần của Chúa, lãnh nhận một trọng trách.

Và biết đâu chừng, chú Tài đã đòi với Chúa, "Khi nào con chạm được đủ một triệu trái tim, con sẽ kết thúc sứ mệnh của mình!"
Cảm ơn một triệu trái tim đã yêu thương chú Tài Tui.
Cảm ơn một triệu trái tim đã trân quý cuộc sống hơn và yêu mến những người xung quanh của chúng ta hơn.
Cảm ơn một triệu trái tim sẽ còn tiếp tục yêu thương nhau nhiều hơn nữa khi nhớ đến chú Tài Tui…

Bây giờ, tôi cảm thấy mình thật sự mạnh mẽ.  Tôi nhìn thấy thật rõ ý nghĩa của từng việc Chúa làm.  Sự hiện diện của người này, dưới bất cứ hình thức nào, có thể là một sự cứu rỗi của người kia.  Và đời sống không bao giờ kết thúc.  Nên sự kết thúc này chỉ là một bắt đầu - bắt đầu cho những điều tốt đẹp hơn, hạnh phúc, an vui hơn…
Tôi cũng xin cảm ơn Chúa, cảm ơn chú Tài, cảm ơn tất cả các cô chú bác anh chị em đã tạo điều kiện cho tôi được sống và làm những gì mình đã làm trong thời gian qua…
Xin cảm ơn đời…

Khi biết tin chú Tài đã ra đi, cô Loan ở Houston, người báo tin cho tôi biết chú Tài nằm viện, đã viết, "Khánh Vân ơi, con là người duy nhất được gặp chú Tài lần cuối & bài viết cuối cùng của chú, chú đã viết cho con."

Dạ, cháu xin cảm ơn chú Tài đã dành một món quà đặc biệt cho cháu.
Cháu cũng xin tặng chú Tài bài viết này để chúng ta sẽ nhớ về nhau trong hạnh phúc an vui.

Anne Khánh Vân –
Cháu cùng họ của chú Tài Tui

****

Các bài viết liên quan đến chú Tài:

Chuyện Ngắn Ngày Lễ Labor Day…

Những Điều Kỳ Diệu và Chú Tài

3 comments:

Sophie Hong Mai said...

Bài viết thật xúc động!Chúng ta cùng có một niềm tin.Cảm ơn KVân đã viết ra dùm cô-và nhiều người khác-......"...mọi biến cố và sự việc trong đời sống của chúng ta luôn có một ý nghĩa riêng của nó....Tôi nhìn thấy thật rõ ý nghĩa của từng việc Chúa làm......" Đúng! Không có gì là tình cờ cả.Mọi sự xảy ra trong cuộc sống thường nhật đều do sự sắp xếp mầu nhiệm của Thượng Đế mà lắm lúc chúng ta không nghiệm hết được thôi!Cô cũng như KVân có thói quen hay gom góp ráp nối từng mãnh nhỏ trong đời để chiêm nghiệm,để hiểu hơn,để cảm tạ Ơn Trên,và đừng trách cứ,buồn phiền Ngài mỗi khi có những việc không hay xảy ra trong cuộc sống. Cho nên cô cũng từng ngày tự rèn luyện cảm xúc của mình,và chấp nhận chờ đợi những gì..vui,buồn sẽ xảy ra vì tin rắng....Ý Chúa được nên.Thương cháu.Rất mong ngày gặp lại.SHmai.

BaoTram said...

Xin tạ ơn Thiên Chúa đã từng ngày ban phép lạ, Tạ ơn Ngài đã tạo chúng ta với những mẫu người khác nhau, để chúng ta có thể học hỏi lẫn nhau và tự răn mình để vươn tới Thiên Đàng.

Biết ơn anh Đỗ Hữu Tài đã được hiện diện ở trần gian này.
Cảm ơn Anne Khánh Vân đã diễn ta sự quan phòng của Thiên Chúa rõ ràng như vậy.
Ba Bảo Trâm

Anne Khanh-Van said...
This comment has been removed by the author.