Sunday, October 22, 2017

Gốc Cây Khởi Động Yêu Thương



Kỷ Niệm với Kỳ Đồng - Kỷ Niệm Thời Ấu Thơ
Kỷ Niệm với Thầy Thể Dục - Gốc Cây Khởi Động Yêu Thương 😁

Đúng là trong gần 30 năm qua KV có lớn lên, có cao hơn và nặng thêm… nôm na là có “bự” hơn một chút so với ngày còn nhỏ tì ti… ở Kỳ Đồng, An Phú 😉 Hồi xưa, phải công nhận mình lớn chậm thiệt. Người ta hay nói “ôm nhiều thì yếu, yêu nhiều thì ốm”… Thời đó tui chưa yêu mà cũng chẳng ôm ai… Không hiểu sao mình vẫn ốm lẫn yếu 😉. Chắc vì vừa có gen nhỏ con của bà nội, vừa bị… “si-dinh-dưỡng”, và vừa phải làm việc nhiều… nên cơ thể ù lì hổng thèm lớn cùng thời gian. Và ấy là chuyện nhỏ con đó ảnh hưởng tới một môn học của KV, cái môn mà với nhiều người có thể là dễ nhất.

Nếu tập thể dục mà không phải chuyển động quá xa chỗ mình đứng (có nghĩa thể dục nhưng không được hoạt động quá nhiều 😁) như khi còn bé trong An Phú thì mình còn xoay sở có điểm tương đối. Chứ còn phải chuyển động quá nhiều, như phải chạy cả vòng sân trường Kỳ Đồng chẳng hạn, thì KV chỉ có nước rớt…đài! 

Để ý vài lần, chắc là thầy thể dục thương tình con bé không dai sức, nên hễ bữa nào có giờ chạy thì thầy luôn cho mình đi lên trước lằn gặch xuất phát cũng phải hai chục bước. 

KV vẫn còn nhớ rõ như mới ngày hôm qua. Lần đầu tiên thầy làm vậy, mình không tin nên không dám đi lên hai chục bước. Thế là ở phía sau, thầy cứ nói vói lên, “Đi tới cái gốc cây trước mặt luôn, đi đi…” 

Có nghĩa mình luôn được bắt đầu tất cả cuộc chạy đua với ít nhất hai chục bước trước mọi người. Ấy vậy mà, lần nào cũng như lần nào, mình vẫn luôn là kẻ đến sau… cuối 😕😁
 
Mà giờ ngồi nghĩ lại thấy cũng ngộ. Thầy “thiên vị” với KV như vậy, sao không bạn nào trong lớp ganh tỵ với mình dù chỉ một lần nhi?! 😊 Mà còn ngộ hơn nữa là sao lúc đó mình cũng không một lần cảm thấy xấu hổ vì đã chạy không nổi! Có lẽ mình biết khả năng chạy của mình chỉ tới đó thôi, không thể bon chen chạy đua với ai! Phải chi thầy cho đua xe đạp mi-ni thì chắc KV sẽ đỡ hơn chút đỉnh… vì đạp xe thì tui đã ít nhiều được luyện đi cùng khắp các ngõ hẻm...

Nhưng thiếu kém trong đời của một con người chưa hẳn là dỡ và đáng xấu hổ vì nhờ có sự thiếu kém đó mà mình vẫn còn nhớ thầy, thương bạn. Nhớ thầy vì thầy đã cảm thông và thương cái sự yêu-sắc của mình. Thương bạn là vì bạn cũng đã thương và không bao giờ gây khó khăn cho thầy trong việc thiên vị với mình… 

Thầy thể dục đó là thầy Thư. Thầy là một chú bộ đội giải ngủ và mắc chứng sốt rét. Hôm nào thầy lên cơn sốt mà không có cách chi đứng nỗi dưới sân trường thì thầy sẽ cho tụi mình lên lớp, và giảng lý thuyết. Mình vẫn có thể hình dung ra khuôn mặt của thầy. Hồi còn nít nhỏ thì mình không thấy thầy đẹp trai, nhưng bây giờ nhớ lại thì thấy thầy có hơi bị đẹp trai 😉😊 Với vóc dáng cao lớn, mạnh mẽ của thầy… khó mà tin thầy có thể lên cơn sốt và trở nên yếu xìu như khi KV chạy không nổi… Hình như thầy chỉ dạy thể dục bọn mình năm lớp 6, rồi đi… Không biết thầy đã đi đâu, và bây giờ ra sao… 

Bao nhiêu năm xa thầy, xa trường, học lên bao nhiêu là lớp, cao lớn lên bao nhiêu thì bao… giỏi gì thì giỏi, em vẫn dỡ ẹt môn chạy đua và không bao giờ dám đua với ai dù có được cho tiền để về sau cuối, chứ em cũng rất muốn rinh về khoe thầy một huân chương chạy điền kinh Olympic 😁
Giỏi dỡ trong cuộc đời con người giúp mình hiểu ra rằng một người không thể giỏi tất cả được. Những yếu kém của mình sẽ giúp mình khiêm nhường lại và có cơ hội khâm phục và khen ngợi khả năng của người khác. 

(Về lại trường vừa rồi, KV có trở lại gốc cây ngày xưa, cái mốc yêu thương, và chụp cả một lô hình với gốc cây yêu thương 😁)

Sunday, October 1, 2017

Tình Yêu Thương và Phép Lạ

Tình Yêu Thương và Phép Lạ ❤️🙏

Chuyến đi tuy ngắn ngủi, nhưng đã có nhiều gặp gỡ, nhiều kỷ niệm khó quên… sẽ rất khó quên.  Thăm được trường, thăm được lớp, thăm được thầy cô, bạn bè, thăm được một vài người thân, thăm được một số nhà thờ, và… đặc biệt là một người rất đặc biệt... đã hơn 30 năm giờ mới được gặp lại nhau.  Chỉ không may, bạn mắc chứng bệnh teo bắp thịt bắt đầu cũng từ khi KV rời xa cái xóm nhỏ đó.  Hai chân yếu, bạn không đứng lên được.  Hai tay thì cũng yếu nhưng còn hoạt động được chắc khoảng 20, 30%; tay trái nâng tay phải lên, bạn vẽ những bức tranh đẹp tuyệt cho nhà thờ…

Khi KV vào nhà và xin phép ba mẹ bạn lên phòng thăm, KV cứ chuyện trò và cố tình không nói mình là ai… Sau vài phút, bạn nhìn KV và hỏi, “Mimi hả?”  Ôi! Không thể nào tả KV đã vui ra sao.  Mình đã nghĩ chắc là phải nhắc bạn thôi, ngờ đâu bạn đã nhận ra mình.  

Người anh trai cả ngồi gần bên, khi vừa nghe người em nói “Mimi hả” thì anh liền lên tiếng, “Ah, Khánh Vân, người chị lớn.”  Mình đến gần, choàng vai, ôm anh một cái.  Vui quá nên mình cứ lập đi lập lại chắc phải chục lần, “Trời ơi, anh Bình vẫn nhớ em rõ, đúng rồi, Mimi là Khánh Vân, tên ở nhà, tên trên trường… Nhỏ chị hai nhỏ xíu mà anh Bình đã biết.  Làm sao mà anh Bình vẫn có thể còn nhớ Mimi là Khánh Vân ta? Không thể tin được! Trong xóm, ai cũng chỉ gọi em là Mimi thôi mà!"

Anh Bình cũng vui và cứ cười khúc khích.  Tiếng cười bị đứt quảng như khi người bị tai biến nói chuyện. Như nhiều cơ bắp trong người đã bị cứng, lưỡi của anh Bình cũng bị cứng và không thể phát âm rõ như khi còn khỏe.  Mình nhìn anh, vừa thương, vừa xúc động. Anh Bình chỉ lớn hơn KV hai tuổi.  Anh bị tai biến khoảng mười năm trước và mất nhiều trí nhớ.  Cách đây một năm, bệnh tình anh Bình trở nặng và gia đình tưởng anh đã mất.  Nhưng rồi anh Bình đã trở lại nhờ gia đình kiên trì cầu nguyện… Anh Bình qua khỏi và có vẻ khỏe hơn.  

Những đứa trẻ nghèo hay chơi với nhau.  Đó là lý do vì sao mấy chị em nhà mình lại chơi thân với anh em nhà anh Bình. Kỷ niệm và tình cảm thời thơ ấu của trẻ nghèo dành cho nhau sẽ khác một chút.  Chúng hiểu hoàn cảnh của nhau, thương nhau, và luôn muốn giúp đỡ nhau.  Phụ nhau gánh nước, chia nhau miếng khoai, nhắc nhau đi học, đợi nhau đi nhà thờ… Chúng khó mà quên nhau… Đi đâu, bao xa, rồi cũng sẽ tìm về thăm nhau… 

Khi nhớ nhau bằng tim thì dù thời gian có trôi qua và ai cũng già nua đi, mình cũng sẽ luôn nhận ra nhau.  Tuy nhiên, chuyện anh Bình bị tai biến, mất trí nhớ, và tưởng đã chết… mà vẫn còn nhớ mình, nó hơn là sự nhớ nhau từ con tim.  Đối với KV, điều đó như một phép lạ.

Sau khi KV chia tay với mọi người, người em trai, người họa sĩ, người bạn học cùng lớp, cùng tuổi đã viết email cho KV: 

“Mimi ơi! Phú cảm thấy thực sự bất ngờ về sự hiện diện của Mi lúc đó. Phú phải định hình và tư tưởng lại mới có thể nhận ra Mimi. Nhìn ở ngoài Mimi khác lạ và có vẻ đẹp hơn so với trong hình Phú xem trước đây nên hơi ngờ ngợ không nhận ra được ngay. Và nhất là Phú không nghĩ là Mi sẽ về VN vì cô chú đã ở hết bên đó rồi, vậy mà vẫn dành thời gian đến thăm gia đình Phú nữa chứ! Phú cảm thấy rất vui về điều này, chỉ hơi tiếc một chút là không có nhiều thời giờ để trò chuyện với nhau, để gợi nhớ thêm vài ki ức mà cảm nhận cuộc sống dù luôn thay đổi nhưng tình thương mến dành cho nhau vẫn mãi đọng lại trong tâm của mỗi người trong cuộc đời.  Tạ ơn Chúa đã ban cho mình những khoảnh khắc vui tươi trong cuộc sống, và cảm ơn Mi rất nhiều vì đã nhớ đến mọi người trong gia đình Phú. 

Phú thực sự quý mến và trân trọng tình thương mến của Mi đối với gia đình. Phú thực sự cảm mến sự giản dị nhưng chân thành sâu sắc của những người sẵn sàng mang niềm vui và truyền cảm hứng đến cho người khác. 
MiMi ơi! Hãy luôn vui tươi, dễ thương, và xinh đẹp trong mắt mọi người nhé! 
God bless you”
***
Cảm ơn bạn mình đã nhấn từng con phiếm và viết thành email này gửi cho KV.  Với hai tay đã yếu, không biết bạn đã mất bao lâu để gõ thành lá thư này.  Xin được ôm bạn mình thêm một cái.  
Mình cũng đã mong có nhiều thời gian hơn để được ngồi bên bạn chuyện trò lâu hơn.  Mình tự biết có rất nhiều người rất mong được gặp lại mình, nhưng mình đã không thăm được hết.  Chuyến đi chỉ đúng một tuần. Thời khóa biểu với san sát từng lốc giờ phải đi những đâu và làm gì mỗi ngày, từ sáng sớm đến tận tối… Chưa kịp quen múi giờ để đêm đến ngủ giống mọi người thì đã phải ra đi… 
Mong những người mong mình thông cảm và kiên nhẫn đợi gặp lại nhau trong lần sau.  Xin cảm ơn tất cả những lòng thương mến.  Khi luôn nhớ nhau bằng tim thì dù không gặp được mặt, mình sẽ biết đã có gặp được nhau rồi… ❤️❤️

AKV

Monday, September 25, 2017

Rà...


Rà... ? 😊🤔

Hôm qua, tui xem được một cuồn phim khá đặc biệt, tên “The Age of Adaline” (Tuổi của Adaline).  Sau khi bị một tai nạn chí chết và chết đi vài phút, cô Adaline sống lại nhưng ngưng già đi từ sau đó. Con gái cô lớn lên và già đi nhưng cô Adaline thì cứ vẫn trẻ như lúc cô 29 tuổi – lúc bị tai nạn và sống lại.  Cô ta cứ phải chạy trốn tình yêu, và những ai nhận biết được sự không già của cô.

Cô Adaline này đã làm tui nghĩ tới cái muốn “không già” của mình.  Người ta nói mấy người làm việc với con số và phải luôn kiểm tra, tính toán… sẽ mau già hơn những người làm ngành nghề khác. Tui yêu thích công việc kiểm toán của mình nhưng như bao cô gái khác, tui đâu có thích mau già. Tuy là nhiều người thường hay “khen” tui trẻ nhiều so với tuổi, tui có để ý thấy các nếp nhăn trên mặt bắt đầu xuất hiện.

Má tui thỉnh thoảng nhắc chừng, “con phải bắt đầu đánh kem đi, phải massage mặt, phải…, phải…, phải… ”  Tui thì làm biếng lắm ba cái chuyện đó, bằng chứng là tới mãi 25 tuổi, tui mới tập tành trang điểm, và tới giờ này, tui cũng chỉ xức những loại kem chống nắng hay giúp không khô da chứ cũng hổng biết phải xức cái thứ kem gì để độ co giãn của da vẫn tốt như khi còn ít tuổi hơn bây giờ.  Có nghĩa là hồi xửa hồi xưa, khi cười hết ga, da có giãn bao nhiêu cũng sẽ thu lại khi cười xong.  Bây giờ, cười xong lâu rồi mà da nó cũng cứ nằm lì như vậy, không chịu thu lại… làm cho dấu chân chim, chân cò, chân gì đó… cứ nằm chình ình trên mặt 😆

Mắt mờ thường đi đôi với các nếp nhăn… Tui đeo kiếng để nhìn xa từ hơn hai chục năm nay.  Độ cận của mắt tui hổm rày hơi bị lên nên tui phải đi cắt kiếng mới.  Vừa chọn và ngắm kiếng mới trên khuôn mặt, tui vừa chuyện trò với cô làm kiếng, “hình như tui đeo kiếng nhìn già hơn là không đeo, chị có thấy vậy không hở chị?”  Chị làm kiếng trả lời tỉnh queo, “Ai nói đeo kiếng mà không già là họ xạo ke hết!  Tui làm kiếng hơn ba chục năm nay, tui thấy đeo kiếng làm mình chửng chạc hơn, và cũng có vẻ hiểu biết hơn… thành ra có nhiều đứa cũng đeo kiếng trắng zero độ.”  Tui đổ cười… Lâu rồi, tui có đọc được cái khúc sau của câu trả lời của chị trong mớ chuyện cười nào đó… 😊

Tui chưa cười xong, da mặt chưa thu lại… thì chị làm kiếng lại nói tiếp, “Cả lô người đi kéo da cho trẻ ra, tốn cả một mớ tiền và sau đó bị cả một mớ chứng bệnh… Tui thì tui để yên vậy.  Tụi tự hào về các nếp nhăn của tui vì tui đã đạt được nó.  Tui đã sở hữu được nó như những hiểu biết và kinh nghiệm tui thu nhận được với thời gian.”

Tui thích cái kiểu suy nghĩ của chị này rồi đó nghen.  Thiệt tích cực và thông minh.  Thử nghĩ, nếu tui mà ngưng già như cái cô Adaline trong phim kia, có nghĩa cứ phải chạy trốn tình yêu và sự tò mò và đôi lúc ác độc của người khác thì tui có mà chết… dịch 😜

Tui mới qua sinh nhật thứ 43.  Mấy người trong văn phòng khi biết được tuổi của tui ai cũng nói, “Tui không bao giờ nghĩ cô chừng đó tuổi, trừ cái là cô rất wise (khôn ngoan, hiểu biết?).”  Tui hết ngại khai tuổi và sợ cười hết ga từ sau khi tui niềng xong mớ răng khểnh kia.  Phải đợi tới 117 tuổi mới được tiếp tục già như cái cô Adaline kia thì kinh khủng biết là bao.  
Người ta hay nói “tình cũ không rủ cũng tới”, nôm na là chưa xong chuyện tình với ai đó thì sớm muộn gì cũng phải trở lại để mà kết thúc… Cô Adaline này sau khi chạy trốn mệt mõi, cuối cùng có đón nhận một tình yêu.  Khi được đưa về nhà giới thiệu với gia đình, té ngửa khi bố của anh bạn trai chính là người yêu của cô Adaline 40 năm trước.  Chạy trốn lần cuối này lại tạo ra một tai nạn xe chí chết y như lần cô bị lúc 29 tuổi, chỉ khác là bây giờ cô đã 117 tuổi.  Lần này cô Adaline chết lâu hơn.  Mọi người chẳng còn hy vọng… nhưng cô lại tỉnh lại và được đưa vào nhà thương.  Ngoài người con gái đã là một cụ bà ngoài 80, người yêu cuối này là người thứ hai được cô giải thích “bí mật” của cô.  Từ sau đó cô ta đã bắt đầu già đi như mọi người bình thường khác.

Các anh em đàn ông con trai thì chắc hổng bận tâm mấy về chuyện mình già đi.  Có khi họ còn thích có nếp nhăn vì chị em phụ nữ thường thích những người đàn ông già dặn, giỏi dắn… để họ nễ trọng. 😊

Còn các chị em phụ nữ mình thì dù có vài nếp nhăn trên mặt cũng hổng có sao lắm 😉.  Bọn mình đã hên hơn cái cô Adaline kia.  Hãy tự hào về các nếp nhăn như sự khôn ngoan giỏi dắn mà mình đã thu nhặt được như cái cô làm kiếng của tui nói hay thiệt hay.

Nếu ai cần làm quen chấp nhận các nếp nhăn thì cứ đeo vào cặp kiếng mát và tập cho mình có một nụ cười thật tươi… 😁 Ai đeo kiếng mát cũng đều đẹp hết.  Càng đẹp hơn khi có một nụ cười thiệt tươi. 😁

AKV
(Hôm nay tui có ra ngoài và chụp một mớ hình với kiếng mát… 😎 Đó chỉ là vì trời quá nắng thôi nghen… haha 😁
À mà nữa, nếu ai có biết kem gì tốt có khả năng giữ độ đàn hồi của da lâu thì nhớ nói nhỏ cho tui biết với nghen hihi 😁)

Tuesday, September 12, 2017

Kỷ Niệm với Kỳ Đồng - Kỷ Niệm Thời Ấu Thơ (1)

Kỷ Niệm với Kỳ Đồng - Kỷ Niệm Thời Ấu Thơ
Tình yêu thương bắt đầu từ đây - Kỷ niệm với cô Lạc

***
Nếu bọn học trò có hay nghêu ngao “Nắng mưa là chuyện của trời, cúp-cua là chuyện của đời học sinh” thì trong những bạn chơi với KV những năm tháng ở Kỳ Đồng, chắc có bạn còn nhớ KV có một thời hay đi học trễ. Năm đó cô Lạc dạy văn là giáo viên chủ nhiệm. Mình vẫn còn nhớ cô Lạc rất rõ. Cô người Bắc; nước da ngâm ngâm; cô có giọng nói hơi lơn lớn và rất thân thiện với học trò. Cô còn một đặc điểm nữa là rất khéo đan len. Mình có để ý thấy hễ rãnh một chút thì cô sẽ tận dụng thời gian đan thêm vài mũi. Cô có hai người con trai và người con trai lớn hình như bằng tuổi với bọn mình, học bên lớp Anh. Chuyện KV đi học trễ dỉ nhiên đã được cô để ý.

Cúp-cua thì KV chưa bao giờ thử, nhưng đi học trễ thì có hơi bị nhiều… 😉 Và bây giờ mà có can đảm ngồi kể lại cũng là nhờ mình đi học trễ có lý do… Những năm đầu 80, như nhiều gia đình, gia đình KV cũng thuộc loại khó khăn. Má KV mua áo quần cũ ngoài chợ trời về “biến hóa” thành đồ mới, bán lại lấy lời, tạo nguồn tài chính chính cho gia đình. Phụ với má trong quá trình “biến hóa” đồ cũ thành đồ mới đó có nhiều cô bác thợ may, và một cô thợ rất nhỏ tuổi. Đồ sau khi được má giặt sạch, cô thợ nhỏ tuổi đó sẽ có bổn phận tháo tung từng mãnh và ủi mọi thứ ra thẳng thớm. Một khi đồ đã được cắt và may lại thành sản phẩm mới thì cô bé đó sẽ kết thúc quá trình biến hoá bằng cách luồn thun, kết nút, luôn vắt lai…

KV đã bắt đầu làm việc từ khi còn rất nhỏ - có lẽ lúc đó mình chỉ mới 7, 8 tuổi, đêm thường chỉ ngủ năm sáu tiếng. Sáng sớm, khi má KV ra chợ thì KV đến trường, nhưng trước khi đến trường, KV phải đi một vòng giao những bó đồ má đã cắt tối qua cho các cô thợ may. Trưa tan học về, KV sẽ ghé ngang nhà các cô thợ may đó lấy mớ hàng giao của ngày hôm trước. Khi về đến nhà, sau khi tìm được gì đó ăn lót dạ, KV sẽ phải hoàn tất sản phẩm các cô bác thợ vừa may xong và đạp xe ra chợ cung cấp hàng cho má bán thêm trong ngày. Trở về nhà, vừa học bài, bắt nồi cơm, lo cho các em, KV sẽ lại xử lý mớ đồ cũ: chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng để chiều tối, sau khi cơm nước, má sẽ cắt những mãnh vải cũ đó thành những chiếc áo bà-ba, áo sơ-mi hay đồ bộ, đầm cho trẻ con… và để sẵn từng bó hàng với tên của từng cô bác thợ may cho KV mang giao trên đường đi học buổi sáng. Khi má KV cắt đồ thì KV tiếp tục học bài cùng các em. Hôm nào làm bài chưa xong, KV sẽ đi ngủ sau mọi người khi đã quá nửa đêm.

Cứ như thế, KV thức dậy lúc 5, 6 giờ sáng và sinh hoạt của một ngày mới lại bắt đầu bằng việc giao hàng may rồi đến trường. Hôm nào các cô thợ có những chuyện khác thường cần KV về thưa lại với má, hoặc má có gì đó đặc biệt cần nhắn với các cô… thì bữa đó KV sẽ đến trường trễ vì mình bị làm over-time nhiều hơn over-time của mọi ngày. 😉

Như nhiều người, có lẽ cô Lạc cũng đã thắc mắc vì sao bé con KV cứ thỉnh thoảng đến sau mọi người. Và cô đã cuối cùng “hỏi thăm sức khỏe” 😉 Mình không có chọn lựa nào khác, đành thổ lộ với cô lý do khiến mình đi học trễ. Mình còn nhớ ánh mắt của cô nhìn mình khi nghe mình giải bày. Cô Lạc không chỉ là một cô giáo. Cô cũng là một người mẹ… Cô đã hiểu và thông cảm.

Và đã rất lạ… từ sau khi được cô hiểu dường như mình cũng đã đi trễ ít lại. Mình cứ nhủ lòng: Làm được điều mình mong muốn trong hoàn cảnh thuận tiện thì là chuyện bình thường. Lạm dụng sự thông cảm của cô để tiếp tục đi trễ cũng sẽ là chuyện bình thường. Mình cứ nhớ đến ánh mắt của cô, dù đầy lòng thương mến, nhưng nó lại thúc dục mình phải cố gắng hơn. Số công việc phải làm không ít đi nhưng mình đã dậy sớm hơn, cố gắng làm mọi thứ nhanh hơn và đã đến trường đúng giờ hơn.
*
Mấy bữa trước, khi nhóm bạn Kỳ Đồng tạo trang Cựu Giáo Viên và Học Sinh Kỳ Đồng, cáccứ kêu gọi mình viết bài cho trang. Mình đã bắt đầu viết lại những kỷ niệm thời ấu thơ, kỷ niệm với Kỳ Đồng, nhưng rồi cứ chần chờ chưa chịu post chia sẻ. Hôm nay mình đã hiểu lý do vì sao. Chưa post được bởi tâm sự còn thiếu phần kết…

Trở về trường sau gần 30 năm xa cách, nhiều bạn vẫn còn nhớ KV ngày xưa đi chiếc xe đạp mi-ni màu hồng, chiếc xe có sườn xếp. Mình nhận ra hầu hết các thầy cô và mình đã nhận ra cô Lạc. Chân cô hôm nay đã yếu, tóc cô đã bạc, nhưng giọng nói cô vẫn như ngày nào. Mình đến gần và hỏi, “Cô có nhớ con không cô?” Cô nhìn mình trong giây lát và trả lời, “Cô không thể nhận ra con được.” Mình chỉ hỏi cho vui chứ cũng hiểu ngày xưa mình còn bé, chưa hết lớn… và mình tiếp lời cô, “Dạ phải rồi, hồi đó con còn bé xíu… bây giờ có lớn hơn một chút… hihi. Con nhắc cô tên của con nha. Con là Khánh-Vân.” Chỉ nói đến đó thôi thì mắt cô sáng lên, “À, Khánh Vân lớp 8/6.” Ôi cô quý yêu! Sau gần 30 năm, với bao nhiêu là lớp học và học trò, cô vẫn nhớ con bé Khánh Vân!

Quả đúng, trong cuộc đời mình, có những thứ đến rồi đi, và cũng có những thứ đến và ở lại…

Đã lâu rồi con không có dịp trở về quê nhà. Con đã cố gắng sắp xếp để có thể về dự kỷ niệm họp mặt cựu giáo viên và học sinh Kỳ Đồng. Chuyến đi của con dù ngắn ngủi nhưng đã thật ý nghĩa và con đã rất vui. Như ngày xưa, con cũng đã làm được nhiều việc trong thời gian giới hạn 😊

Con xin cảm ơn cô 🤗❤️, sự thông cảm và tình yêu thương của cô đã giúp con rèn luyện và trở thành người rất ư là nề nếp 😊, luôn cố gắng dù hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Cô có thể tự hào về con ngày hôm nay 🤗😁

Anne KV Khánh Vân lớp 8N6 năm 88.
(KV còn khá nhiều kỷ niệm với thầy cô và bạn bè Kỳ Đồng, sẽ lần lượt chia sẻ. Mấy bữa nay mới về và phải đi làm lại liền, ngày và đêm giữa hai đầu trái đất còn hơi bị xáo trộn nên chưa viết lại được nhiều. Đêm nằm ngủ mà chữ cứ chạy quanh)

Wednesday, February 1, 2017

Ask, and It Will Be Given To You

Anne Khanh-Van                                                                    

 Ask, and it will be given to you;
Seek, and you will find;
Knock, and it will be opened to you.
(Matthew 7:7)
~*~

My little nephew was playing and fell down.  He cried and called "Mommy, mommy!"  We have seen this same scene replayed many times, everywhere.  When we come across difficult moments or dangerous situations, our first reaction is usually to call for our Moms.  For difficulties beyond human power or control, what should we do?  What would you do? Would you pray?  But how to pray exactly?

I am Catholic and was taught how to pray when I was a child: Lord, please give me health. Lord, please give me peace. Lord, please give my loved ones prosperity... Praying became a daily habit; but in fact, the real meaning of ​​praying was very vague... Maybe because I was still young and living under my parents' protection; I had not experienced anything beyond my capability to deal with, so praying was just like saving something for rainy days.  It was not until the day I went away from home, away from all of my loved ones, confronted by many obstacles beyond my capability to resolve, that praying finally had more specific meaning.  Praying with full conviction became the intent of my action.

It was 5:30pm, a summer day, I left the office and rushed to the bus stop to catch the bus and go to one of my evening classes.  I checked my penny pouch and counted: Oh, shoot, there were only 70 cents left. The bus ticket was $1.10 at that time.  It was very sunny and hot that day.  The temperature was about 110F.  I still remember that afternoon clearly.  All possibilities were running all around my mind: I could either run to an ATM machine nearby to get some cash... but then the chance to miss the bus would be very high, then I would probably miss the class; or I could "bravely" get on the bus and tell the bus driver "Sir, I am so sorry, I have only 70 cents.  Would you please still give me a ride?" then the bus driver might loudly talk to the people on the bus to help me get the 40 cents I was missing; or I would just simply walk to school and of course it would take me about 2 hours to get there... I was totally confused, anxious, and panicking.  I wasn't sure what to do.  I suddenly stopped and called "Oh Mary! Please advise me what best to do."

At that time, my mother was on the other end of the globe; I had just arrived in the United States.  I had to take care of everything myself to survive.  I didn't know anyone in the area but one person: Mary!   Luckily, Mary was everywhere.  So, I called for Mary again, just in case.  She heard me – I thought to myself.  Although I didn't know how She would be going to advise or help me, I just kept thinking about all the possibilities and mumbling "Mary, Mother of Perpetual Help…" and asked for her help.

A couple of minutes had passed.  A car stopped right in front of the bus stop.  The window was lowered.  A young female driver asked me, "Where are you going? Come on in. I will give you a ride. It's extremely hot today."  If it was a man, I would have hesitated to get in the car...  Our Mary thought about every single detail.  That young lady drove me to school.  I got to my class in time but couldn't stop thinking about what had happened.  That wasn't a coincidence.  To me, there is no coincidence in life at all.  That young lady didn't stop at the bus stop by chance.  In some ways, Mary sent her my way.  I strongly believe so!  Mary had heard me call for her help and answered my call.  Even though the difficulties I encountered were not serious enough for me to bother Mary, I was scared and rushed to call for Her, as I had previously called for my Mom when I was younger.

After being "proved" that day, I saw the anatomy of prayer.  Praying is like sending a message to someone up there, or to God, or to Quan-Yin Goddess.  He receives the message, arranges what is needed, and then responds.  I could see that God saw me.  God was listening to me and responded although my presence was nothing compared to the presence of the countless creatures God has created on this earth.

After that, there have been so many other times, and the obstacles I have encountered were much more grave than missing 40 cents for a bus ticket. Mary has never left me alone (I will share more stories about receiving Mary's responses in other articles).

 
Mother of Perpetual Help Pray for Us

More than thirty years ago, among many other people, I tried to escape Vietnam by boat, and as soon as our boat sailed away, it was chased and fired upon.  The boat was damaged and water began coming inside.  Everyone on the boat started to pray.  Christians called upon Mary; Buddhists called for Quan Yin.  The cries and prayers were steady and nonstop.  The boat was pulled ashore. 130 people were put in prison.  I did not understand why the result of our prayers that night was that 130 of us were put in prison.  At that time I was not yet 10 years old.  I blamed Mary for not helping our boat escape from the Communists.  Later, I understood.  The capacity of our boat was for only 80 people. The other 50 people were on the boat illegally.  The boat was overloaded.  If we had escaped and encountered big waves and storms, the boat probably would have sunk and all 130 people would have drowned in the ocean.  So, Mary, Quan-Yin, and all the Saints helped 130 of us.  The solution did not seem to be perfect when our boat was pulled in and everybody was put in jail.  But that solution gave us back our lives and time to prepare for a better result.

There are times when the responses don't match with what we've asked for.  Do not rush to blame God.  Do not lose faith in God.  It's just that our limited vision has not allowed us to see his entire plan for us.

Seeing the sacredness of prayer, I have been more careful in praying and also know better how to pray.  Before, I prayed mechanically without really understanding the meaning of prayer.  As a child, I prayed to feel peace and not necessarily to ask for something.  To me, praying to ask for something is like applying for something: applying for a green card, for example.  I need to know how to apply for the green card: what kind of application form, how to fill out the form, and then to whom I must submit the application.  I know that if I send the application to the wrong government office, it will never be received and processed, and as a result, the green card will never be approved.  Similarly, when praying or begging for something, I need to know of whom I am asking, what I am asking, what positions are being requested and if my request will be accepted.  I also need to prepare for the means to pray and the proper language of prayer.

The attitude of the people who pray must be humble and it must acknowledge their positions to deserve and receive the grace they are asking for.  When the land is too high, the water will not be able to flow there... because water flows downward.  In other words, if we are in a humble position, grace will come to us.  But if we are haughty or arrogant, it's going to be a little too hard for God to send help up to us.  He will have to run all the pipes to send the water to where we are.  He could say, "Come on, you guys are too high up in the air, please climb down a little bit, then I will try to help you with what you need."

Praying also has its own language.  Praying cannot be silent.  Praying cannot be insensitive.  Praying must be sincere and must express the necessity of what we want to ask.  For example, when we are in danger and call 911, the message must be specific and clear.  Otherwise, 911 staff will not be able to understand and know how and where to send the appropriate help.

When a child is hungry and asks his father for food, a good father will give him a bowl of rice and not a bowl of sand.  Similarly, when the children ask their father to teach them wisdom, transparency and knowledge, a good father would certainly not guide them to darkness.  The Givers could be our fathers, our teachers, our ancestors, our Saints, or Gods... If we are asking our ancestors, or ask God for a beautiful bird, our ancestors or God will give us a beautiful bird and not a poisonous snake.  When praying, we must recognize and believe in the kindness and generosity of our Givers.

A couple of weeks ago, I got my mind into a state of panic and could not seem to find way to steer away from what bothered me.  I did not know where to go, but in desperation, I went to the local emergency room.  I thought I had no strength to stand, but once I was inside, after being taken care of, I felt significantly stronger.  I felt the presence of Mary, the mother that I had often called.

I was lucky to live not too far away from the Basilica of the National Shrine of the Immaculate Conception in Washington DC.  I go there so often that every time I go, I feel like I'm going home.  The Basilica of the National Shrine of the Immaculate Conception is the largest Roman Catholic Church in the United States and North America, and is one of the ten largest churches in the world, and (best of all) it's not far from my home.

The Basilica is the nation’s preeminent Marian shrine, dedicated to the patroness of the United States—the Blessed Virgin Mary under her title of the Immaculate Conception. Byzantine-Romanesque in style, its massive, one-of-a-kind superstructure is home to over 70 chapels and oratories that relate to the peoples, cultures and traditions that are the fabric of the Catholic faith.  I prepared my prayers clearly and accurately.  I kneeled at each chapel.  I sent my prayers to Mary, Joseph, and Jesus.  I called our Lady of Perpetual Help:  Please give me strength and wisdom to take the right path, get to the right place, meet the right people, and do the right things.

Within seven days, continuously praying days and nights, the Blessed Virgin Mary answered my prayers.  The solutions were even beyond expectations!  Mary has always been there when I pray for help.
 
*

If there was a time that you doubled the presence of God, do not doubt.  If there was a time you thought God did not see you, did not hear you, did not respond to you - Be more confident because God has said, "Ask, and it will be given to you; seek, and you will find; knock, and it will be opened to you.." (*) That the door is closed does not mean we cannot get in.  Knock at the door and know how to ask, the door will open for us.

   Trusting in God, I have peac, and you also will have peace!  We will be patient and accepting; we will be humble and gentle; we will know to notice and care about everyone and everything around us; we will know how to live as a human being and to do what is right and  humanitarian... And then, when we pray, God will hear and answer...

Anne Khanh-Van

***************

(*) Matthew is one of the twelve disciples of Jesus and one of the four Evangelists.  Before becoming Jesus' disciple, Matthew was a tax collector, a bookkeeper, so he was very fair and accurate with numbers. To rewrite these words of Jesus in his testament: "
Ask, and it will be given to you; seek, and you will find; knock, and it will be opened to you," Matthew must have seen and witnessed the fairness and transparency in Jesus' teachings and deeds while following Jesus and being Jesus' disciple.
When rewriting those words: "
Ask, and it will be given to you; seek, and you will find; knock, and it will be opened to you," Matthew metaphorized the idea of ​​fairness and accuracy. Why Ask, and it will be given to you? Seek, and you will find? And knock, and the door will be opened to you? When praying with a strong will, with strong effort and purposeful, with confidence and courage, then the person whom we ask is our father, our mother, our teacher, our Saints, our God... these Supreme beings will not refuse.  All doors will open.

The Lord has said, "Behold your vocation; He hath done all things well; teach ye all nations."


All the pictures have been taken at the Basilica of the National Shrine of the Immaculate Conception in Washington DC.

http://www.nationalshrine.com/site/c.osJRKVPBJnH/b.4719297/k.BF65/Home.htm